Câu chuyện EMMA

Câu chuyện EMMA

Hôm đó là ngày đầu tiên đi học sau Tết. Lúc hết giờ ra chơi, cô Thu chủ nhiệm đang nấn ná trước cửa lớp nói chuyện với một cô giáo khác, mình vừa chạy vô thì cô ngăn lại, hỏi:

 

Chu, em có cái áo đẹp ghê ri?

 

Đó là một chiếc áo len mới màu hồng xen với màu xanh pastel, có hình con voi cũng đan bằng len và cái vòi nổi ra phía trước áo. Cô bắt đầu ngắm nghía và mô tả cái áo, rằng nó đan bằng len xịn nè, cái màu lạ mà đẹp quá, nó làm kỳ công ghê chưa.

 

Mình tự hào và thấy mình có giá trị ghê gớm. Năm đó mình học lớp 1, là đứa bé gầy gò, đen nhẻm và chưa từng nổi bật. Suốt 3 năm mẫu giáo mình rất lặng lẽ so với sự “già dặn" bên trong. Bởi thời nhỏ, cô giáo thường chú ý hơn đến những bạn xinh xắn, tròn trịa hoặc có ba mẹ năng nổ trong các hoạt động nhà trường. Mình đã nghĩ mình là đứa nhỏ vừa xấu vừa bình thường và không có gì để được chú ý. Cho đến khoảnh khắc được cô Thu gọi lại sau giờ ra chơi hôm đó.

 

Đó là lần đầu tiên mình thấy mình cũng có một điều gì đó đẹp. Lần đầu mình thấy mình cũng có giá trị, có một điều đặc biệt…

 

Mình ít nhớ chuyện thời tuổi thơ, nhưng riêng câu chuyện về chiếc áo con voi mình luôn ghi nhớ rất chi tiết. Đó là chiếc áo dì Út của mẹ mình gửi về từ Mỹ. Chiếc áo đã lần đầu thay đổi cảm giác của mình về bản thân, đánh thức niềm hào hứng của đứa bé 6 tuổi về vẻ đẹp của chính mình…

 

Sau này, khi tiếp xúc và đọc nhiều về trẻ con, mình càng hiểu hơn về tình huống đặc biệt đó. Hầu hết những con người trưởng thành đều nhớ về chiếc áo đẹp nhất mình từng có thời nhỏ. Và, chiếc áo ấy cùng khoảnh khắc khoác nó lên người, thực sự có thể làm rạng rỡ cả đời đứa trẻ năm xưa. Giống như mình, dù đã trải qua rất nhiều khoảnh khắc hạnh phúc, trọng đại, những sự kiện xác nhận về giá trị bản thân… nhưng khoảnh khắc được cô giáo lớp 1 trầm trồ về chiếc áo đẹp năm 6 tuổi vẫn làm tâm hồn mình rạng rỡ mỗi lần mình nhớ lại…

 

Câu chuyện này, chính là cảm hứng để mình làm EMMA Atelier. Làm trang phục và phụ kiện cho trẻ con bằng tất cả sự chăm chút. Mình chọn vải sợi tự nhiên, chọn phương thức sản xuất thủ công để làm ra những món đồ chỉn chu nhất. Điều này hơi trái với lẽ thường và hay gây nhiều hoài nghi. Những chị thợ thủ công trong xưởng Emma - những người vốn đã quá quen với những việc tỉ mỉ cũng từng hỏi:

 

Tại sao phải kỹ vậy? Chỗ này đâu cần làm kỹ vậy? Trẻ con lớn liền mà…

 

Mình trả lời các chị rằng:

 

Vì mình làm những món đồ đặc biệt!

 

Vì trẻ con lớn nhanh, nên ngoài kia đã có cả một thế giới những món đồ may nhanh cho các con. Điều đó là tất yếu. Nhưng với Emma, mình khao khát những món đồ đặc biệt như chiếc áo có hình con voi mình từng có năm 6 tuổi. Mình muốn tạo ra cảm giác mình từng có khi được tặng một món đồ làm kỹ lưỡng, công phu… Để một đứa trẻ có thể trải nghiệm cảm xúc từ sự tinh tế dù có thể con chưa gọi tên được nó. Và từ sự chỉn chu kia, con có thể hiểu mình được trân trọng thế nào…

 

Sáu tháng qua, khách hàng đầu tiên và trung thành của Emma là em bé Cà Na. Và mỗi lần mặc vào một chiếc áo Emma, Cà Na đều có phản ứng rất đặc biệt. Con cúi nhìn mình, cười sung sướng và xoay tròn, reo lên:

 

Công chúa, công chúa nè mẹ ơi!!!

 

Em đã tặng mẹ và đội ngũ Emma một món quà lớn.

Sáng mai, Emma sẽ ra mắt bộ sưu tập đầu tiên. Câu chuyện về EMMA Atelier sẽ còn tiếp tục được kể nhiều bằng ảnh và bằng lời. Trân trọng cảm ơn những người bạn vẫn luôn quan tâm và dõi theo mình trước nay. Bây giờ, mình xin mời mọi người nhấn Thích / Theo Dõi Fanpage EMMA Atelier và Instagram EMMA Atelier để dõi theo những gì tụi mình đã và sẽ làm ở EMMA nhé!

Quay lại blog

Để lại bình luận

Xin lưu ý, bình luận cần được phê duyệt trước khi được đăng.