Khoảnh khắc

Khoảnh khắc

Mình ít có cảm giác với ngày sinh nhật, không có cảm giác về tuổi tác, về những ngày “tròn năm”, những dịp kỷ niệm. Nhưng mình có cảm giác mãnh liệt với những khoảnh khắc đáng nhớ. Mà khoảnh khắc đáng nhớ thì đâu có hẹn ngày tháng. Là một kẻ đam mê khoảnh khắc, mình đã trải nghiệm thiệt nhiều và nhận ra rằng, tất cả những gì đáng nhớ nhất đều do tụi mình tự tạo ra. Từ những cuộc hẹn độc thân, những rung động mãnh liệt cùng nhau ở vùng đất lạ… – đều do tụi mình đã “rắp tâm” tạo ra từ những mơ mộng về chúng trước đó.

Những ngày gần đây, vì niềm yêu thích mà cũng vì công việc, mình hay tổ chức cho tụi nhỏ trong xóm đi chơi hay xúm lại chơi cùng nhau. Mình một mình chuẩn bị và lên kế hoạch cho mọi cuộc chơi. Đến giờ, chồng phụ sắp xếp mọi thứ lên xe, chở hai mẹ con mình ghé từng nhà rước thêm từng em bé để chở đến điểm hẹn. Cuộc chơi nào cũng có phụ huynh đi theo. Và khi đã bày cuộc, hầu như ai cũng thấy thăng hoa, cũng chìm vào cảm xúc đẹp đẽ và bày tỏ những điều họ chưa từng bày tỏ về sự lãng mạn, sự “phong lưu”. Mọi người thường trầm trồ về từng chiếc ly mình đã chuẩn bị, từng bữa ăn mình bày ra cho tụi nhỏ. Mình vốn không quá cầu kỳ về hình thức của các cuộc chơi. Nhưng với riêng cuộc chơi của tụi nhỏ, mình hay hình dung thật kỹ xem sẽ tạo ra cho các con cảm giác gì, niềm cảm hứng thế nào. Và mọi thứ, từ trang phục, chỗ chơi, từ tấm thảm picnic, chiếc bàn ăn, chiếc ly, cái muỗng sẽ được chọn với niềm cảm hứng đó, hết sức chủ quan nơi mình mà thôi.

Và rồi mình nhận ra, những cảm xúc riêng tư của mình vẫn có thể lan tỏa đến người đối diện, bằng cách mà mình đã chuẩn bị cho cuộc chơi ấy. Sự xuất hiện đúng lúc của một chiếc ly xinh đẹp có thể lan tỏa cả cảm hứng cho những bạn chơi vốn không hề “phù phiếm” như mình. Dù chỉ vừa bắt đầu cuộc vui, nhưng khi thấy chiếc ly, cái muỗng mình đem theo, chị hàng xóm cũng thấy xúc động và bắt đầu nói về thú vui picnic, về việc ngồi bên bờ sông trong một buổi chiều, ăn một miếng pizza và nhìn tụi nhỏ chơi đùa… Những gì chị mô tả giống y chang những gì mình đã hình dung về cuộc vui hôm đó, dù chị chưa từng tham gia một cuộc đi chơi tương tự, và chị cũng không phải kiểu người hay “ra dẻ” như mình. Và khoảnh khắc chia sẻ cùng nhau cảm hứng đó quá sức tuyệt diệu. Mình thấy như mình thực sự đã lan tỏa được một niềm hạnh phúc, dù chỉ bằng việc chuẩn bị thật chu đáo những món đồ chơi…

Đó là cách mà những khoảnh khắc đẹp ra đời, bên cạnh vô vàn khoảnh khắc đẹp mà mình “ăn may” có được dù không chuẩn bị gì cả. Nhưng ở một góc độ khác, việc tôn thờ khoảnh khắc đã tạo cho mình những áp lực “không thể tha thứ nổi” như lời chồng hay ca thán. Ví dụ, ngay khi nhận lời sẽ đón một đứa bạn nào đó lên nhà chơi, mình đã muốn bay ra chợ tha nguyên khu thực phẩm về nhà, và lên lịch mỗi bữa nấu 7 món đãi bạn. Vì mình muốn bạn mình lặt lè no say trên bàn ăn nhà mình. Nếu lần nào bạn lên mà mình bận quá không nấu được, phải dắt bạn đi ăn ngoài, hoặc nấu không đủ 7 món, mình sẽ bứt rứt không yên. Mình thấy như mình đã lấy mất của bạn những khoảnh khắc đẹp mà lẽ ra bạn phải có. Lên đến nhà mình thì phải ăn tối ở bàn tiệc đêm kia, phải ăn đồ ăn do mình nấu, phải được cùng nhau lăng xăng chuẩn bị đồ ăn khi đêm vừa xuống, phải nhóm lửa trước sân bếp, và quạt lò than để ngay bên cạnh bàn ăn, vừa ăn vừa nướng gì đó trong cái đêm se lạnh, phải nghe nhạc của bạn hoặc nhạc của mình, suốt đêm…

Rồi mình còn bịnh ở chỗ, tới giờ ăn thì các bạn phải ngồi một bên, nhà mình ngồi một bên. Bên các bạn ngồi có hướng nhìn ra ngoài thung lũng, quay lưng vô nhà. Để chi? Để các bạn ngắm thung lũng. Bữa nào cũng vậy, cơm nước dọn ra gần sẵn sàng thì mình vẫn sấp mặt trong bếp để lo các món cuối. Nhưng mình không bao giờ quên với ra dặn, xếp các bạn ngồi bên này bên này nha, nhà mình ngồi bên kia bên kia nha…

Và hầu như lần nào các bạn cũng rất thăng hoa, đúng như mình đã hình dung người ta có thể thăng hoa thế nào khi ở đó, làm việc đó, cùng những người đó…

Nhưng cũng có những khoảnh khắc mà chỉ cần mình quyết định sẽ có nó, rồi mình thả lỏng thôi, thì sự tuyệt vời cũng đến. Ví dụ như chuỗi khoảnh khắc độc thân mà mình với nhỏ Trăng đang hẹn hò với nhau. Mình chẳng cần chuẩn bị gì cả ngoài việc đặt khách sạn. Mình sẽ bay lên Sài Gòn, gặp nó, kiểu gì cũng sẽ rất thăng hoa…

Mà vụ đam mê khoảnh khắc cũng liên quan đến vụ viết dài. Đó là vì mình viết gì cũng minh họa bằng các khoảnh khắc, mà khoảnh khắc thì phải viết kỹ, nên bài nào bài nấy dài lê thê. Còn nhớ khi xưa tui kể khoảnh khắc tui gặp một anh kia trong bệnh viện. Vì tui yêu khoảnh khắc nên tui mô tả chuyện đó dưới góc độ cảm xúc – khoảnh khắc. Thế là suốt mấy chương truyện chẳng liên quan, vài bạn đọc của tui chỉ hóng coi chuyện anh kia đi về đâu, xong hờn tui vì đọc hoài chẳng thấy anh kia nữa. Uảaa, nhân vật của tui là khoảnh khắc gặp trong bệnh viện kia thôi mà, có định kể chuyện anh kia đâu :\ Vậy đó.

Xong rồi, có những ngày tháng dày đặc những khoảnh khắc đẹp và đáng nhớ, không biết phải đúc kết ra chuyện gì để kể, vì ngày nào cũng như ngày nấy, cũng chỉ kịp hít thở và trải nghiệm thôi chẳng có triết lý gì nổi. Thế là không viết được gì. Giống như những ngày này nè. 

***

Tặng cả nhà mấy tấm hình bí mật. Tụi mình đang xây cho tui một chỗ để lưu giữ và tạo tác những khoảnh khắc tuyệt vời - một Emma Atelier nhìn xuống thung lũng...

Nhà thờ bên kia thung lũng vẫn thả xuống nơi này những hồi chuông tuyệt diệu vào mỗi sáng, mỗi chiều…
Quay lại blog

Để lại bình luận

Xin lưu ý, bình luận cần được phê duyệt trước khi được đăng.