Xưởng cũ

Xưởng cũ

Sáu tháng qua, xưởng sản xuất của Emma đặt tại căn phòng rộng rãi của một nhà hàng xóm dễ thương. Nhà ấy cũng có một chị thợ may của Emma. Căn phòng ấy là nơi ra đời của những chiếc rập vẽ lên vẽ xuống, những sản phẩm sửa tới sửa lui, những lần phấn khích vì làm ra một sản phẩm “hoàn hảo theo ý mình”, và cả những cuộc tranh luận nảy lửa, những lần giận quá bỏ về của những anh, chị thợ…


Suốt thời gian đó, ngôi xưởng chính thức của Emma Atelier cũng được xây dựng. Tụi mình chia nhau vừa trực ở xưởng sản xuất, vừa phải trông coi công trình đang xây dựng. 


Những ngày này, khi sản phẩm Emma trình làng thì ngôi xưởng cũng dần hoàn thiện. Cả team bắt đầu nhắc nhau “chọn chỗ ngồi", “thiết kế góc làm việc" ở xưởng mới. Buổi chiều, khi đã xong việc, có chị thợ hay đi bộ sang ngắm coi tiến độ xây xưởng mới. Ai cũng sung sướng vì chỗ làm việc được xây dựng chỉn chu, thoáng đãng, thơ mộng. Đứng ở đó trong một buổi chiều lộng gió, cảm giác con đường này thật thênh thang và mình cứ muốn bước tới, bước tới…


Rồi trong cái hân hoan của mọi người, mình bắt đầu nhớ tiếc những ngày còn chạy qua chạy lại căn xưởng đầu tiên. Nhớ ngày kê những chiếc máy đầu tiên của Emma… Nhớ những buổi đi nhập nguyên phụ liệu về đến xưởng, mấy chị em ngồi soạn sành, phân chia nhau. Nhớ cái bữa đi siêu thị, mua giỏ này giỏ kia về đựng đồ, rồi cả mấy ngăn nhỏ đựng mấy dụng cụ li ti về sắp xếp. Nhớ buổi sáng anh shipper chở vào nhà mấy cái manocanh, rồi nhìn quanh quất nhà mình, hỏi: ủa chị may đồ hay sao mà mua cái này? Chị may ở đâu? Mình tự hào chỉ ngược ra sau nhà, nói: may ở nhà hàng xóm! Rồi ảnh quay xe ra là mình cũng vác con manocanh chạy sang “nhà hàng xóm" - chính là nơi đặt căn xưởng Emma đầu tiên ấy…


Nhớ cả những lo ngại ban đầu của anh chủ nhà và tất cả những hàng xóm dễ thương quanh đây. Ai cũng hỏi: sao phải làm kỹ vậy con? May vậy sao cho ra hàng? Ở xứ này, ai cũng có kinh nghiệm và kiến thức về may công nghiệp. Hầu như phụ nữ nào ở đây ai cũng từng là thợ hoặc làm một khâu nào đó trong dây chuyền may công nghiệp. Nhưng “đâu có chỗ nào mà làm cực vậy"...

 

Nhưng rồi khi những sản phẩm mẫu đầu tiên ra đời, rồi khi số lượng thành phẩm ngày một nhiều lên, “tiêu chuẩn" của mọi người cũng thay đổi". Mọi người tự thấy hưng phấn, sung sướng khi cầm một món đồ của Emma, rồi còn bảo “công nhận chỗ này làm tay nhìn khác liền" :D


Căn xưởng ấy, vì thế mà trở nên đáng nhớ hơn bao giờ hết. Nó đã ghi dấu một cuộc “thuyết phục" đầu tiên của sản phẩm may thủ công với chính những người từng là thợ may, và cả những người lớn không rành rẽ lắm về may vá. Nhưng ai rồi cũng công nhận sự kỳ công làm ra những khác biệt đáng kể. Nhìn một chiếc váy trẻ con đã thấy thích, nhưng nhìn một chiếc váy trẻ con được may chỉn chu từ ngoài vào trong lại thấy rung động…


Vậy nên, dù chỉ là vài tháng ngắn ngủi, dù nơi làm việc mới sẽ tiện nghi và thơ mộng hơn, mình vẫn sẽ luôn nhớ một nơi làm việc đặc biệt trong buổi ban đầu ấy…





Quay lại blog

Để lại bình luận

Xin lưu ý, bình luận cần được phê duyệt trước khi được đăng.